夜读汉书

唐代 全祖望
英英汉武皇,强仁更慕义。六经置学官,公车招俊乂。 其如内多欲,色取少真意。天门高岧峣,浮云更迭蔽。 将谓下界臣,窥伺良不易。谁知汲内史,一言洞肝肺。 于赫田武安,淫惑亦以㑀。覣其且蔑如,宁复有伦辈。 靡然争滕席,将以邀盼睐。盼睐亦难邀,聊以免罪戾。 吁嗟羞恶心,于人岂不大。所以灌仲孺,裂脰更不悔。 妩媚公孙子,曲学善阿世。及其诛郭解,居然持断制。 直教大将军,俛首屈正议。仝时奸宄徒,闻声群丧气。 一事足表章,未可言尸位。茫茫论世馀,公孙尚难豉。 粤若建武初,生材亦已多。乾纲正独运,十九遭坎轲。 忽焉文武尽,是谁潜折磨。折磨固不恨,其如国脉何。 爱老与爱少,志士耻揣摩。可惜冯郎中,白首竟蹉跎。
yīng yīng hàn huáng   qiáng rén gèng liù jīng zhì xué guān gōng   chē zhāo jùn    
nèi duō   shǎo zhēn tiān mén gāo tiáo yáo   yún gēng dié    
jiāng wèi xià jiè chén   kuī liáng shéi zhī nèi shǐ   yán dòng gān fèi    
tián ān   yín huò wēi qiě miè níng   yǒu lún bèi      
rán zhēng téng   jiāng yāo pàn lài pàn lài nán yāo liáo   miǎn zuì    
jiē xiū ě xīn   rén suǒ guàn zhòng liè   dòu gèng huǐ    
mèi gōng sūn zi   xué shàn ē shì zhū guō jiě   rán chí duàn zhì    
zhí jiào jiàng jūn   shǒu zhèng tóng shí jiān guǐ wén   shēng qún sàng    
shì biǎo zhāng   wèi yán shī wèi máng máng lùn shì gōng   sūn shàng nán shì    
yuè ruò jiàn chū   shēng cái duō qián gāng zhèng yùn shí   jiǔ zāo kǎn    
yān wén jǐn   shì shuí qián zhé zhé hèn   guó mài    
ài lǎo ài shǎo   zhì shì chǐ chuǎi féng láng zhōng bái   shǒu jìng cuō tuó