夜登山亭

宋代 陆游
飞观峥嵘天宇宽,幽人半醉凭阑干。 三山渺渺鸾鹤远,七泽茫茫蓑笠寒。 清吹拂林横玉笛,紫云覆鼎熟金丹。 童颜绿鬓无人识,回首尘寰一梦残。
fēi guān zhēng róng tiān kuān   yōu rén bàn zuì píng lán gān
sān shān miǎo miǎo luán yuǎn   máng máng suō hán
qīng chuī lín héng   yún dǐng shú jīn dān
tóng yán 绿 bìn rén shí   huí shǒu chén huán mèng cán