夜登城楼

宋代 陆游
上天何苍苍,四序浩旋斡。 异哉今年热,炊鬻不可活。 夜分睡复起,摇箑腕欲脱。 强登城西楼,月露渺空阔。 凭栏弄清影,凉颸入蕉葛。 湿萤沾草根,惊鹘起木末。 亦知难久留,襟袍资一豁。 人事迭废兴,天理交予夺。 羲和不停驭,去若弦上筈。 此热曾当衰,岁晚备裘褐。
shàng tiān cāng cāng   hào xuán  
zāi jīn nián   chuī huó  
fēn shuì   yáo shà wàn tuō  
qiáng dēng chéng 西 lóu   yuè miǎo kōng kuò  
píng lán nòng qīng yǐng   liáng jiāo  
shī 湿 yíng zhān cǎo gēn   jīng  
zhī nán jiǔ liú   jīn páo huō  
rén shì dié fèi xīng   tiān jiāo duó  
tíng   ruò xián shàng kuò  
céng dāng shuāi   suì wǎn bèi qiú