夜大风雪次日快晴

宋代 胡寅
造物非难料,寒温本一家。 冲风来雨雪,暖日放莺花。 行矣春方嫩,悠哉兴未涯。 芦蒿媚烟渚,荻笋破江沙。
zào fēi nàn liào   hán wēn běn jiā
chōng fēng lái xuě   nuǎn fàng yīng huā
xíng chūn fāng nèn   yōu zāi xīng wèi
hāo mèi yān zhǔ   sǔn jiāng shā