野次喜雪

唐代 李隆基
拂曙辟行宫,寒皋野望通。繁云低远岫,飞雪舞长空。 赋象恒依物,萦回屡逐风。为知勤恤意,先此示年丰。
shǔ xíng gōng   hán gāo wàng tōng fán yún yuǎn xiù   fēi xuě cháng kōng
xiàng héng   yíng huí zhú fēng wèi zhī qín   xiān shì nián fēng