野次

宋代 刘攽
麦苗出陇渐渐绿,花树迎风浅浅红。欲就白杨倾一酌,竟无人可暂相同。
mài miáo chū lǒng jiàn jiàn 绿   huā shù yíng fēng jiān jiān hóng jiù bái yáng qīng zhuó jìng   rén zàn xiāng tóng