野处亭

宋代 洪迈
莫厌攻台万杵声,芝亭入望得双声。 快邀明月无余地,俯瞰澄江不碍城。 花雨著人迷杖屨,松风呼梦绕厢荣。 弟兄丘壑平生事,付与鸣琴一再行。
yàn gōng tái wàn chǔ shēng   zhī tíng wàng shuāng shēng  
kuài yāo míng yuè   kàn chéng jiāng ài chéng  
huā zhù rén zhàng   sōng fēng mèng rào xiāng róng  
xiōng qiū píng shēng shì   míng qín zài xíng