夜窗

宋代 陆游
性中汝本具光明,蔽障除时道自成。 手刈茆苫数椽屋,身鉏菜煮一杯羹。 天人迭胜谁能测,祸福无常不待评。 惟有吾心终可恃,夜窗袖手听松声。
xìng zhōng běn guāng míng   zhàng chú shí dào chéng
shǒu máo shān shù chuán   shēn chú cài zhǔ bēi gēng
tiān rén dié shèng shuí néng   huò cháng dài píng
wéi yǒu xīn zhōng shì   chuāng xiù shǒu tīng sōng shēng