邺城

清代 郑燮
划破寒云漳水流,残星画角动谁楼。孤城旭日牛羊出,万里新霜草木秋。 铜雀荒凉遗瓦在,西陵风雨石人愁。分香一夕雄心尽,碑板仍题汉彻侯。
huá hán yún zhāng shuǐ liú   cán xīng huà jiǎo dòng shuí lóu chéng niú yáng chū   wàn xīn shuāng cǎo qiū
tóng què huāng liáng zài   西 líng fēng shí rén chóu fēn xiāng xióng xīn jǐn   bēi bǎn réng hàn chè hòu