野步晚归

宋代 陆游
江村十日喜霜晴,草死泥乾拄杖轻。 沟港浅来无鹭下,郊原暖处有牛耕。 奔驰久厌儿童戏,沦落偏知世俗情。 欲向书窗了残课,归来犹占夕阳明。
jiāng cūn shí shuāng qíng   cǎo qián zhǔ zhàng qīng
gōu gǎng qiǎn lái xià   jiāo yuán nuǎn chù yǒu niú gēng
bēn chí jiǔ yàn ér tóng   lún luò piān zhī shì qíng
xiàng shū chuāng le cán   guī lái yóu zhàn yáng míng