野步

清代 严锦
雨止石渐乾,木落野愈旷。长风驱云归,半天卷屏幛。 一径忽细纡,步窘骤难放。行行登高原,了了见古圹。 断碑无岁年,何时此卜葬。惯听樵斧声,久绝麦饭饷。 呼起冥漠君,告尔勿凄怆。方今楚氛恶,驱人入烟瘴。 骸骨万里抛,妻子终岁望。尔生当盛平,不见乱离状。 死获黄土埋,长眠幸无恙。巍巍南面王,此乐亦不让。 我诗非谀墓,聊代鲍家唱。归途闻怪啼,一鸮立树上。
zhǐ shí jiàn qián   luò kuàng cháng fēng yún guī   bàn tiān juǎn píng zhàng
jìng   jiǒng zhòu nán fàng xíng xíng dēng gāo yuán   liǎo liǎo jiàn kuàng
duàn bēi suì nián   shí zàng guàn tīng qiáo shēng   jiǔ jué mài fàn xiǎng
míng jūn   gào ěr chuàng fāng jīn chǔ fēn è   rén yān zhàng
hái wàn pāo   zhōng suì wàng ěr shēng dāng shèng píng   jiàn luàn zhuàng
huò huáng mái   cháng mián xìng yàng wēi wēi nán miàn wáng   ràng
shī fēi   liáo dài bào jiā chàng guī wén guài   xiāo shù shàng