野步

宋代 王令
久撄末俗喧,脱就绿野静。 方随巾屦便,那暇宾客命。 林红落春衰,草绿争夏盛。 时从老农语,久伫行子听。 谓言劳苦後,各以闲暇庆。 时逢瓶盎酒,亦有肴核称。 喧嘲忽无次,歌唱仍相咏。 酒阑纷起坐,白发忽两凭。 儿乘旁树嬉,牛卧前篱瞑。 予方困俗累,爱此近天性。 何当从之归,买舍与相并。
jiǔ yīng xuān   tuō jiù 绿 jìng  
fāng suí jīn biàn 便   xiá bīn mìng  
lín hóng luò chūn shuāi   cǎo 绿 zhēng xià shèng  
shí cóng lǎo nóng   jiǔ zhù háng tīng  
wèi yán láo hòu   xián xiá qìng  
shí féng píng àng jiǔ   yǒu yáo chēng  
xuān cháo   chàng réng xiāng yǒng  
jiǔ lán fēn zuò   bái liǎng píng  
ér chéng páng shù   niú qián míng  
fāng kùn lèi   ài jìn tiān xìng  
dāng cóng zhī guī   mǎi shě xiāng bìng