夜半读书罢出门徙倚久之归赋长句

宋代 陆游
浩歌曳杖出柴扉,不管三更露湿衣。 拟看林梢残月上,偶逢浦口断云归。 惊鸿脱网寒相倚,饥鹘思巢夜亦飞。 却掩北窗谁晤语,聊凭香碗洗尘鞿。
hào zhàng chū chái fēi   guǎn sān gēng shī 湿
kàn lín shāo cán yuè shàng   ǒu féng kǒu duàn yún guī
jīng hóng 鸿 tuō wǎng hán xiāng   cháo fēi
què yǎn běi chuāng shuí   liáo píng xiāng wǎn chén