宋代 文天祥
秋光连夜色,万里客凄凄。 落木空山杳,孤云故国迷。 衾寒霜正下,灯晚月平西。 梦过重成梦,千门鸡乱啼。
qiū guāng lián   wàn
luò kōng shān yǎo   yún guó
qīn hán shuāng zhèng xià   dēng wǎn yuè píng 西
mèng guò zhòng chéng mèng   qiān mén luàn