宋代 张耒
木落风高砧杵伤,孤城更漏入秋长。 寒生疏牖人无梦,月过中庭树有霜。 报落梧桐犹陨叶,知时蟋蟀解亲床。 年年多病浑无寐,静对楞严一炷香。
luò fēng gāo zhēn chǔ shāng   chéng gēng lòu qiū zhǎng  
hán shēng shū yǒu rén mèng   yuè guò zhōng tíng shù yǒu shuāng  
bào luò tóng yóu yǔn   zhī shí shuài jiě qīn chuáng  
nián nián duō bìng hún mèi   jìng duì lèng yán zhù xiāng