雅宜山在城西五十里有德庵在其下穹寄山福寺

宋代 陆文圭
雅宜山低一眷石,气历化高千丈碧。 不论城市与林丘,爱山倒是诗人癖。 寒泉修竹苍岸底,青山解与高人语。 花落猿吟总是机,举似山僧尽马句。 山僧来献诗人号,百种不如山色好。 德庆禅林明月夜,馆娃人海红尘晓。 我知山心雅好静,守确不容车马造。 草堂宜雨又宜晴,藜杖芒鞋时一到。
shān juàn shí   huà gāo qiān zhàng  
lùn chéng shì lín qiū   ài shān dǎo shì shī rén  
hán quán xiū zhú cāng àn   qīng shān jiě gāo rén  
huā luò yuán yín zǒng shì   shān sēng jǐn  
shān sēng lái xiàn shī rén hào   bǎi zhǒng shān hǎo  
qìng chán lín míng yuè   guǎn rén hǎi hóng chén xiǎo  
zhī shān xīn hǎo jìng   shǒu què róng chē zào  
cǎo táng yòu qíng   zhàng máng xié shí dào