压沙怀古
巳闻春日雪生香,更着秋来叶醉霜。到此春秋无一物,不堪回首吊兴亡。
sì
巳
wén
闻
chūn
春
rì
日
xuě
雪
shēng
生
xiāng
香
,
gèng
更
zhe
着
qiū
秋
lái
来
yè
叶
zuì
醉
shuāng
霜
。
。
dào
到
cǐ
此
chūn
春
qiū
秋
wú
无
yī
一
wù
物
,
bù
不
kān
堪
huí
回
shǒu
首
diào
吊
xīng
兴
wáng
亡
。
。