压沙观梨

宋代 晁补之
邺城旁缺通清沟,城南之水城中流。 白沙涨陆最宜果,万梨压树当高秋。 去年花开往独晚,不见琼苞肠欲断。 隆冬骑马傍高原,却恨枯枝寒日短。 忽然变化何处来,一夜东风吹雪满。 晴川极望百亩开,三山银阙正崔嵬。 杂花不容一朵间,照眼冷艳云为堆。 堂中置酒对已好,千葩万蕊谁能绕。 暖景氤氲一片忙,蝴蝶飞来落青草。 人间浩荡看春光,岂徒田猎心发狂。 向人惨澹迫归兴,落日岘山催羽觞。 故园桃李春蹊没,惜哉拔去无奇术。 明日重寻傥可期,暴雨流阶不能出。
chéng páng quē tōng qīng gōu   chéng nán zhī shuǐ chéng zhōng liú
bái shā zhǎng zuì guǒ   wàn shù dāng gāo qiū
nián huā kāi wǎng wǎn   jiàn qióng bāo cháng duàn
lóng dōng bàng gāo yuán   què hèn zhī hán duǎn
rán biàn huà chǔ lái   dōng fēng chuī xuě mǎn
qíng chuān wàng bǎi kāi   sān shān yín quē zhèng cuī wéi
huā róng duǒ jiān   zhào yǎn lěng yàn yún wéi duī
táng zhōng zhì jiǔ duì hǎo   qiān wàn ruǐ shuí néng rào
nuǎn jǐng yīn yūn piàn máng   dié fēi lái luò qīng cǎo
rén jiān hào dàng kàn chūn guāng   tián liè xīn kuáng
xiàng rén cǎn dàn guī xīng   luò xiàn shān cuī shāng
yuán táo chūn méi   zāi shù
míng zhòng xún tǎng   bào liú jiē néng chū