雅琴篇

唐代 司马逸客
亭亭峄阳树,落落千万寻。独抱出云节,孤生不作林。 影摇绿波水,彩绚丹霞岑。直干思有托,雅志期所任。 匠者果留盼,雕斫为雅琴。文以楚山玉,错以昆吾金。 虬凤吐奇状,商徵含清音。清音雅调感君子, 一抚一弄怀知己。不知钟期百年馀,还忆朝朝几千里。 马卿台上应芜没,阮籍帷前空已矣。山情水意君不知, 拂匣调弦为谁理。调弦拂匣倍含情,况复空山秋月明。 陇水悲风已呜咽,离鹍别鹤更凄清。将军塞外多奇操, 中散林间有正声。正声谐风雅,欲竟此曲谁知者。 自言幽隐乏先容,不道人物知音寡。谁能一奏和天地, 谁能再抚欢朝野。朝野欢娱乐未央,车马骈阗盛彩章。 岁岁汾川事箫鼓,朝朝伊水听笙簧。窈窕楼台临上路, 妖娆歌舞出平阳。弹弦本自称仁祖,吹管由来许季长。 犹怜雅歌淡无味,渌水白云谁相贵。还将逸词赏幽心, 不觉繁声论远意。传闻帝乐奏钧天,傥冀微躬备五弦。 愿持东武宫商韵,长奉南熏亿万年。
tíng tíng yáng shù   luò luò qiān wàn xún bào chū yún jié   shēng zuò lín
yǐng yáo 绿 shuǐ   cǎi xuàn dān xiá cén zhí gàn yǒu tuō   zhì suǒ rèn
jiàng zhě guǒ liú pàn   diāo zhuó wèi qín wén chǔ shān   cuò kūn jīn
qiú fèng zhuàng   shāng zhēng hán qīng yīn qīng yīn diào gǎn jūn zi  
nòng huái 怀 zhī zhī zhōng bǎi nián   hái zhāo zhāo qiān
qīng tái shàng yīng méi   ruǎn wéi qián kōng shān qíng shuǐ jūn zhī  
xiá tiáo xián wèi shuí tiáo xián xiá bèi hán qíng   kuàng kōng shān qiū yuè míng
lǒng shuǐ bēi fēng   kūn bié gèng qīng jiāng jūn sài wài duō cāo  
zhōng sàn lín jiān yǒu zhèng shēng zhèng shēng xié fēng   jìng shéi zhī zhě
yán yōu yǐn xiān róng   dào rén zhī yīn guǎ shuí néng zòu tiān  
shuí néng zài huān cháo cháo huān wèi yāng   chē pián tián shèng cǎi zhāng
suì suì fén chuān shì xiāo   zhāo zhāo shuǐ tīng shēng huáng yǎo tiǎo lóu tái lín shàng  
yāo ráo chū píng yáng dàn xián běn chēng rén   chuī guǎn yóu lái zhǎng
yóu lián dàn wèi   shuǐ bái yún shuí xiāng guì hái jiāng shǎng yōu xīn  
jué fán shēng lùn yuǎn chuán wén zòu jūn tiān   tǎng wēi gōng bèi xián
yuàn chí dōng gōng shāng yùn   zhǎng fèng nán xūn 亿 wàn nián