遥同蔡起居偃松篇

唐代 张说
清都众木总荣芬,传道孤松最出群。名接天庭长景色, 气连宫阙借氛氲。悬池的的停华露,偃盖重重拂瑞云。 不借流膏助仙鼎,愿将桢干捧明君。莫比冥灵楚南树, 朽老江边代不闻。
qīng dōu zhòng zǒng róng fēn   chuán dào sōng zuì chū qún míng jiē tiān tíng zhǎng jǐng  
lián gōng què jiè fēn yūn xuán chí tíng huá   yǎn gài chóng chóng ruì yún
jiè liú gāo zhù xiān dǐng   yuàn jiāng zhēn gàn pěng míng jūn míng líng chǔ nán shù  
xiǔ lǎo jiāng biān dài wén