瑶台篇

唐代 王翰
中条与太华,天际浮脩眉。巨灵擘之翠壁断,日月彷佛缠东西。 瑶台之峰去天才咫尺,下视齐州九点烟雾迷。中有至人骨法奇,芙蓉作裳荷制衣。 玄云石上紫芝秀,碧沙洞中瑶草肥。我时来寻步屧迟,杖藜直入白云栖。 林藏鼎灶自与人间隔,云间或闻犬与鸡。吾知子兮讵学商山采芝之黄绮,首阳食蕨之夷齐。 亦不学遗世节分三休宜,避地为远豺狼欺。有商硕辅此版筑,至今草木含精辉。 千年斯人踵芳躅,抱养元气蟠涂泥。一日幡然作霖雨,坐使四海枯槁春淋漓。 归来濯足清涟漪,浩歌明月当嵓扉,山灵有文慎勿移。
zhōng tiáo tài huá   tiān xiū méi líng bāi zhī cuì duàn   yuè páng chán dōng 西
yáo tái zhī fēng tiān cái zhǐ chǐ   xià shì zhōu jiǔ diǎn yān zhōng yǒu zhì rén   róng zuò shang zhì
xuán yún shí shàng zhī xiù   shā dòng zhōng yáo cǎo féi shí lái xún xiè chí   zhàng zhí bái yún
lín cáng dǐng zào rén jiàn   yún jiàn huò wén quǎn zhī xué shāng shān cǎi zhī zhī huáng   shǒu yáng shí jué zhī
xué shì jié fēn sān xiū   wèi yuǎn chái láng yǒu shāng shuò bǎn zhù   zhì jīn cǎo hán jīng huī
qiān nián rén zhǒng fāng zhú   bào yǎng yuán pán fān rán zuò lín   zuò shǐ 使 hǎi gǎo chūn lín
guī lái zhuó qīng lián   hào míng yuè dāng yán fēi   shān líng yǒu wén shèn