腰石歌

清代 成鹫
圣贤现作凡夫身,獦獠岂是寻常人。本来面目不增减,皮肉骨髓非所论。 有时量等须弥卢,有时摄入邻虚尘。力绵体弱志不小,耸肩竖脊能负薪。 朝朝荷担入城去,道旁侧耳闻经句。应无所住生其心,分明识得黄梅路。 槽厂无人独任春,碓嘴花开知落处。夜半三更衣锦回,西天衣钵今南来。 米熟犹存坠腰石,相将携手出黄梅。当时凿破混沌窍,麻绳紧系顽垒堆。 贼人赶趁猎人养,万苦千辛不肯放。留在南华老方丈,要与儿孙为榜样。 儿孙得此多倚仗,安坐端居需供养。前人已化空遗踪,后厨有米无人舂。 我来问讯一稽首,摩挲拂拭尘埃蒙。絜之一肘侧五指,长短广狭依稀同。 外边方直刓圭角,中间内附如张弓。我腰量与祖腰似,石重石轻何彼此。 试将故物横在腰,想到黄梅更舂米。于今舂米岂无人,为法忘躯能有几。 精粗生熟不自知,妄想壁閒书半偈。堂上人随堂下痴,野干唤作金毛狮。 冬瓜印子大如粟,面门印破矜希奇。真龙活象匿山泽,蝇屯蚁附相师资。 二时粥饭虚信施,不辨精凿还糠秕。石兮石兮,吾将与汝觅方便,还山有路无人见。 置身物外任点头,一笑相逢须自荐。荐不荐,炼石补天天也穿,砥柱中流流不变。 何如侧作枕头眠,庑下佣舂非所羡。
shèng xián xiàn zuò fán shēn   liáo shì xún cháng rén běn lái miàn zēng jiǎn   ròu suǐ fēi suǒ lùn    
yǒu shí liàng děng   yǒu shí shè lín chén mián ruò zhì xiǎo sǒng   jiān shù néng xīn    
zhāo zhāo dān chéng   dào páng ěr wén jīng yīng suǒ zhù shēng xīn fēn   míng shí de huáng méi    
cáo chǎng rén rèn chūn   duì zuǐ huā kāi zhī luò chù bàn sān gēng jǐn huí   tiān 西 jīn nán lái    
shú yóu cún zhuì yāo shí   xiāng jiāng xié shǒu chū huáng méi dāng shí záo hùn dùn qiào   shéng jǐn wán lěi duī    
zéi rén gǎn chèn liè rén yǎng   wàn qiān xīn kěn fàng liú zài nán huá lǎo fāng zhang yào   ér sūn wèi bǎng yàng    
ér sūn duō zhàng   ān zuò duān gòng yǎng qián rén huà kōng zōng hòu   chú yǒu rén chōng    
lái wèn xùn shǒu   shì chén āi méng jié zhī zhǒu zhǐ cháng   duǎn guǎng xiá 广 tóng    
wài bian fāng zhí wán guī jiǎo   zhōng jiān nèi zhāng gōng yāo liàng yāo shì shí   zhòng shí qīng    
shì jiāng héng zài yāo   xiǎng dào huáng méi gèng chōng jīn chōng rén wéi   wàng néng yǒu    
jīng shēng shú zhī   wàng xiǎng xián shū bàn táng shàng rén suí táng xià chī   gān huàn zuò jīn máo shī    
dōng guā yìn zi   miàn mén yìn jīn zhēn lóng huó xiàng shān yíng   tún xiāng shī    
èr shí zhōu fàn xìn shī   biàn jīng záo hái kāng shí shí   jiāng fāng biàn hái 便   shān yǒu rén jiàn    
zhì shēn wài rèn diǎn tóu   xiào xiāng féng jiàn jiàn jiàn liàn   shí tiān tiān chuān 穿   zhù zhōng liú liú biàn    
zuò zhěn tou mián   xià yōng chōng fēi suǒ xiàn