繇塞外归夜宿城西遇子相有作

明代 王世贞
大漠风尘使者回,片虹秋色故人来。高歌骤立荆卿发,万事都深阮籍杯。 闻道江湖新逐客,却论天地故怜才。誇君并马邢襄道,彩笔参差太麓开。
fēng chén shǐ 使 zhě huí   piàn hóng qiū rén lái gāo zhòu jīng qīng wàn   shì dōu shēn ruǎn bēi    
wén dào jiāng xīn zhú   què lùn tiān lián cái kuā jūn bìng xíng xiāng dào cǎi   cēn tài kāi