瑶琴怨

宋代 张玉娘
凉蟾吹浪罗衫湿,贪看无眠久延立。欲将高调寄瑶琴,一声弦断霜风急。 凤胶难煮令人伤,茫然背向西窗泣。寒机欲把相思织,织又不成心愈戚。 掩泪含羞下阶看,仰见牛女隔河汉。天河虽隔牛女情,一年一度能相见。 独此弦断无续期,梧桐叶上不胜悲。抱琴晓对菱花镜,重恨风从手上吹。
liáng chán chuī làng luó shān shī 湿   tān kàn mián jiǔ yán jiāng gāo diào yáo qín   shēng xián duàn shuāng fēng
fèng jiāo nán zhǔ lìng rén shāng   máng rán bèi xiàng 西 chuāng hán xiāng zhī   zhī yòu chéng xīn
yǎn lèi hán xiū xià jiē kàn   yǎng jiàn niú hàn tiān suī niú qíng   nián néng xiāng jiàn
xián duàn   tóng shàng shèng bēi bào qín xiǎo duì líng huā jìng   zhòng hèn fēng cóng shǒu shàng chuī