药圃

宋代 陆游
少年读尔雅,亦喜骚人语。 幸兹身少闲,治地开药圃。 破荒斸瓦砾,引水灌膏乳。 玉芝移石帆,金星取天姥。 申椒蘼芜辈,一一粲可数。 次第雨苗滋,参差风叶举。 山僧与野老,言议各有取。 瓜香躬采曝,泉洁谨炊鬻。 老夫病若失,稚子喜欲舞。 余年有几何?长鑱真托汝。
shào nián ěr   sāo rén
xìng shēn shǎo xián   zhì kāi yào
huāng zhǔ   yǐn shuǐ guàn gāo
zhī shí fān   jīn xīng tiān
shēn jiāo bèi   càn shǔ
miáo   cēn fēng
shān sēng lǎo   yán yǒu
guā xiāng gōng cǎi   quán jié jǐn chuī
lǎo bìng ruò shī   zhì
nián yǒu   zhǎng chán zhēn tuō