遥哭与然师
弓剑丛中识面初,半床风雨共欷歔。怜予不觉十年过,哭尔仍存万死馀。
双履已传葱岭雪,空囊犹简白门书。何如一副无情泪,岁岁峰头湿破裾。
gōng
弓
jiàn
剑
cóng
丛
zhōng
中
shí
识
miàn
面
chū
初
,
bàn
半
chuáng
床
fēng
风
yǔ
雨
gòng
共
xī
欷
xū
歔
lián
。
yǔ
怜
bù
予
jué
不
shí
觉
nián
十
guò
年
kū
过
,
ěr
哭
réng
尔
cún
仍
wàn
存
sǐ
万
yú
死
馀
。
shuāng
双
lǚ
履
yǐ
已
chuán
传
cōng
葱
lǐng
岭
xuě
雪
,
kōng
空
náng
囊
yóu
犹
jiǎn
简
bái
白
mén
门
shū
书
hé
。
rú
何
yī
如
fù
一
wú
副
qíng
无
lèi
情
suì
泪
,
suì
岁
fēng
岁
tóu
峰
shī
头
pò
湿
jū
破
裾
。