遥哭玄子

明代 释函可
龙髯一坠恨身存,万里崎岖哭主恩。邓禹未能追邺下,秀夫终合殉崖门。 词林尚吐文章气,沙碛频招忠义魂。从此千秋沧海上,风涛怒捲血犹浑。
lóng rán zhuì hèn shēn cún   wàn zhǔ ēn dèng wèi néng zhuī xià xiù   zhōng xùn mén    
lín shàng wén zhāng   shā pín zhāo zhōng hún cóng qiān qiū cāng hǎi shàng fēng   tāo juǎn xuè yóu hún