遥哭群玉

明代 释函可
客舍无人促膝时,传灯勒鼎总相期。早知一世心归梦,恨不当年革裹尸。 残墨尚多留白下,孤魂应去到峨嵋。还思患难君偏切,夜夜天山带雪悲。
shè rén shí   chuán dēng lēi dǐng zǒng xiāng zǎo zhī shì xīn guī mèng hèn   dàng nián guǒ shī    
cán shàng duō liú bái xià   hún yīng dào é méi hái huàn nàn jūn piān qiè   tiān shān dài xuě bēi