遥哭笔山
记得梅花各一篇,暗风吹骨泪如泉。几年白下予同宿,万丈黄垆尔独先。
总为江山能短气,曾因病难学逃禅。相逢一笑无难事,只恐阎罗亦有边。
jì
记
de
得
méi
梅
huā
花
gè
各
yī
一
piān
篇
,
àn
暗
fēng
风
chuī
吹
gǔ
骨
lèi
泪
rú
如
quán
泉
jǐ
。
nián
几
bái
年
xià
白
yǔ
下
tóng
予
sù
同
wàn
宿
,
zhàng
万
huáng
丈
lú
黄
ěr
垆
dú
尔
xiān
独
先
。
zǒng
总
wèi
为
jiāng
江
shān
山
néng
能
duǎn
短
qì
气
,
céng
曾
yīn
因
bìng
病
nán
难
xué
学
táo
逃
chán
禅
xiāng
。
féng
相
yī
逢
xiào
一
wú
笑
nán
无
shì
难
zhǐ
事
,
kǒng
只
yán
恐
luó
阎
yì
罗
yǒu
亦
biān
有
边
。