遥哭安仲叔

明代 释函可
一生半醉烂天真,到死依然未觉贫。杯杓便当传后业,袈裟终不忆前身。 竟呼儿女都随我,肯把须眉更向人。最苦一丝犹未断,年年挟卷哭江滨。
shēng bàn zuì làn tiān zhēn   dào rán wèi jué pín bēi sháo biàn dāng 便 chuán hòu jiā   shā zhōng qián shēn    
jìng ér dōu suí   kěn méi gèng xiàng rén zuì yóu wèi duàn nián   nián xié juǎn jiāng bīn