瑶阶草

宋代 程垓
空山子规叫,月破黄昏冷。帘幕风轻,绿暗红又尽。自从别后,粉销香腻,一春成病。那堪昼闲日永。 恨难整。起来无语,绿萍破处池光净。闷理残妆,照花独自怜瘦影。睡来又怕,饮来越醉,醒来却闷。看谁似我孤令。
kōng shān guī jiào   yuè huáng hūn lěng lián fēng qīng   绿 àn hóng yòu jǐn cóng bié hòu   fěn xiāo xiāng   chūn chéng bìng kān zhòu xián yǒng
hèn nán zhěng lai   绿 píng chǔ chí guāng jìng mèn cán zhuāng   zhào huā lián shòu yǐng shuì lái yòu   yǐn lái yuè zuì   xǐng lái què mèn kàn shuí shì lìng