瑶华 玉绣毬

清代 龚翔麟
碎攒琼屑,乍见青圆,比蕃釐应别。风风雨雨,春渐老、化作后庭香雪。 花时真殿,类岁晚、寒梅孤洁。笑三郎醉眼摩挲。认是满身明月。 纤纤素手频攀,费几度沉吟,难扑蝴蝶。团酥越样,算移自、仙子蕊珠宫阙。 寻芳尚好,最慵听、声声啼鴂。早尊前、一瓣飞来,点了玉儿红颊。
suì zǎn qióng xiè   zhà jiàn qīng yuán   fān yīng bié fēng fēng chūn   jiàn lǎo huà zuò hòu tíng xiāng xuě      
huā shí zhēn diàn 殿   lèi suì wǎn hán méi jié xiào sān láng zuì yǎn rèn shì mǎn shēn míng yuè        
xiān xiān shǒu pín pān   fèi chén yín   nán dié tuán yuè yàng suàn   xiān ruǐ zhū gōng què      
xún fāng shàng hǎo   zuì yōng tīng shēng shēng jué zǎo zūn qián bàn fēi lái diǎn le   ér hóng jiá