瑶花 许云林女史延礽以夜来香作鹦鹉,以茉莉为架,征词于余,为填此解

清代 黄燮清
因风吹活,带月飞归,向曲廊停住。黄昏深院,帘卷了、萼绿华来何暮。 玉环身世,只一片、秋魂难诉。正有人、睡起呼茶,认是惺忪花语。 飞琼巧夺灵芸,看竟体生香,凡鸟应妒。芳心未忏,罗扇底、谁念心经教与。 夜凉成梦,尽消受、画栏清露。嘱付伊、豆子红时,把相思衔去。
yīn fēng chuī huó   dài yuè fēi guī   xiàng láng tíng zhù huáng hūn shēn yuàn lián   juǎn le è huá lái 绿      
huán shēn shì   zhǐ piàn qiū hún nán zhèng yǒu rén shuì chá rèn shì xīng   sōng huā        
fēi qióng qiǎo duó líng yún   kàn jìng shēng xiāng   fán niǎo yīng fāng xīn wèi chàn luó   shàn shuí niàn xīn jīng jiào      
liáng chéng mèng   jǐn xiāo shòu huà lán qīng zhǔ dòu zi hóng shí xiāng   xián