姚黄

宋代 徐积
黄河南畔伊川北,姚家宅是真花窟。古来多少豪奢儿,埋却千莺万莺骨。 中央精粹得之多,西方秀气来相和。天与明光常借日,水宫暗脉正通河。 春风如酒半酣时,谁教谷雨报花期。司马坂前娇半启,洛阳城内人俱知。 姚家门巷车马填,墙头墙下人差肩。花上红绡都蔽日,花傍翠幕恰如烟。 玉面儿来争供帐,锦袍郎去斗抛钱。无人不说姚花好,费却春功亦不少。 日长风暖绿梢低,坐上金仙困将倒。曲尘饼剂和香檀,何以贮之承露槃。 烂锦脱来嫌太艳,鲜衣染就欲骖鸾。君看此花肌肉丰,一尺馀高千万重。 妆面深藏青步障,宝冠斜堕碧霞丛。步摇好称钗凤凰,玉镮犀佩珠鸣珰。 帝女何缘心好道,阿娇安用金为房。绀窠累栖舒雁雏,沈烟喷出狻猊炉。 一种养成馀意态,千花瘦尽春肌肤。峨峨一器攲且倾,覆杯难辨钟与觥。 染以鲛绡求正色,叩之玉挺希宫声。魏家红共牛家碧,迭霸花中耸高格。 如今俛首甘下风,九十种中为第一。此花莫似武昭仪,出得宫来不画眉。 情貌欲为狐媚态,衣裳却是比丘尼。杨妃本是倾国身,脱却红襦号太真。 河水欲濡头上髻,马嵬犹著旧时裙。物色一定犹可疑,人心多变宜难知。 容易莫评真与欺,貌或如是心或非。君不见老庄有深意,万物之中最防伪。
huáng nán pàn chuān běi   yáo jiā zhái shì zhēn huā lái duō shǎo háo shē ér mái   què qiān yīng wàn yīng    
zhōng yāng jīng cuì zhī duō   西 fāng xiù qi lái xiāng tiān míng guāng cháng jiè shuǐ   gōng àn mài zhèng tōng    
chūn fēng jiǔ bàn hān shí   shuí jiào bào huā bǎn qián jiāo bàn luò   yáng chéng nèi rén zhī    
yáo jiā mén xiàng chē tián   qiáng tóu qiáng xià rén jiān huā shàng hóng xiāo dōu huā   bàng cuì qià yān    
miàn er lái zhēng gòng zhàng   jǐn páo láng dòu pāo qián rén shuō yáo huā hǎo fèi   què chūn gōng shǎo    
cháng fēng nuǎn 绿 shāo   zuò shàng jīn xiān kùn jiāng dào chén bǐng xiāng tán   zhù zhī chéng pán    
làn jǐn tuō lái xián tài yàn   xiān rǎn jiù cān luán jūn kàn huā ròu fēng   chǐ gāo qiān wàn zhòng    
zhuāng miàn shēn zàng qīng zhàng   bǎo guān xié duò xiá cóng yáo hǎo chēng chāi fèng huáng   huán pèi zhū míng dāng    
yuán xīn hǎo dào   ā jiāo ān yòng jīn wèi fáng gàn lèi shū yàn chú shěn   yān pēn chū suān    
zhǒng yǎng chéng tài   qiān huā shòu jǐn chūn é é qiě qīng   bēi nán biàn zhōng gōng    
rǎn jiāo xiāo qiú zhèng   kòu zhī tǐng gōng shēng wèi jiā hóng gòng niú jiā dié   huā zhōng sǒng gāo    
jīn shǒu gān xià fēng   jiǔ shí zhǒng zhōng wèi huā shì zhāo chū   gōng lái huà méi    
qíng mào wèi mèi tài   shang què shì qiū yáng fēi běn shì qīng guó shēn tuō   què hóng hào tài zhēn    
shuǐ tóu shàng   wéi yóu zhù jiù shí qún dìng yóu rén   xīn duō biàn nán zhī    
róng píng zhēn   mào huò shì xīn huò fēi jūn jiàn lǎo zhuāng yǒu shēn wàn   zhī zhōng zuì fáng wěi