瑶花

宋代 汪元量
天中树木,高耸玲珑,向濯缨亭曲。繁枝缀玉。开朵朵九出。飞琼环簇。唐昌曾见,有玉女、来送春目,更月夜、八仙相聚。素质粲然幽独。 江淮倦客再游,访后土琼英,树已倾覆,攀条掐干,细嗅来、尚有微微清馥。却疑天上列燕赏,催汝归速。恐后时、重谪人间,剩把铅华妆束。
tiān zhōng shù   gāo sǒng líng lóng   xiàng zhuó yīng tíng fán zhī zhuì kāi duǒ duǒ jiǔ chū fēi qióng huán táng chāng céng jiàn   yǒu lái sòng chūn   gèng yuè xiān xiāng zhì càn rán yōu
jiāng huái juàn zài yóu   fǎng 访 hòu qióng yīng   shù qīng   pān tiáo qiā gàn   xiù lái shàng yǒu wēi wēi qīng què tiān shàng liè yàn shǎng   cuī guī kǒng hòu shí zhòng zhé rén jiān   shèng qiān huá zhuāng shù