药草

唐代 苏拯
天子恤疲瘵,坤灵奉其职。年年济世功,贵贱相兼植。 因产众草中,所希采者识。一枝当若神,千金亦何直。 生草不生药,无以彰士德。生药不生草,无以彰奇特。 国忠在臣贤,民患凭药力。灵草犹如此,贤人岂多得。
tiān zhài   kūn líng fèng zhí nián nián shì gōng   guì jiàn xiāng jiān zhí
yīn chǎn zhòng cǎo zhōng   suǒ cǎi zhě shí zhī dāng ruò shén   qiān jīn zhí
shēng cǎo shēng yào   zhāng shì shēng yào shēng cǎo   zhāng
guó zhōng zài chén xián   mín huàn píng yào líng cǎo yóu   xián rén duō de