燕子行

元代 吴师道
清江朱楼相对开,去年燕子双归来。东风吹高社雨歇,一日倏忽飞千回。 翻身初向烟中没,掠地复穿花底出。花飞烟散江冥冥,城郭参差满斜日。 无情游子去不还,短书寄汝秋风前。绣帘不卷春色断,空梁泥堕琵琶弦。 飞樯冉冉潇湘浦,春尽天涯路修阻。一夜相思柳色深,独上楼头泪如雨。
qīng jiāng zhū lóu xiāng duì kāi   nián yàn zi shuāng guī lái dōng fēng chuī gāo shè xiē   shū fēi qiān huí
fān shēn chū xiàng yān zhōng méi   lüě chuān 穿 huā chū huā fēi yān sàn jiāng míng míng   chéng guō cēn mǎn xié
qíng yóu hái   duǎn shū qiū fēng qián xiù lián juǎn chūn duàn   kōng liáng duò pa xián
fēi qiáng rǎn rǎn xiāo xiāng   chūn jìn tiān xiū xiāng liǔ shēn   shàng lóu tóu lèi