雁字三十首次韵 其十六

清代 韩氏
秋色清华断碣边,翠微千丈素罗笺。宵征静录天人策,尺幅横描山海篇。 点水超超真入妙,飞空草草便成颠。苍苔识得岣嵝迹,驿使无烦召谪仙。
qiū qīng huá duàn jié biān   cuì wēi qiān zhàng luó jiān xiāo zhēng jìng tiān rén   chǐ héng miáo shān hǎi piān
diǎn shuǐ chāo chāo zhēn miào   fēi kōng cǎo cǎo biàn 便 chéng diān cāng tái shí de gǒu lǒu   驿 shǐ 使 fán zhào zhé xiān