严子陵滩限韵同陶石篑方子公赋 其四

明代 袁宏道
因山以为台,因水以为滩。因草以为丝,因木以为竿。 因拙而辞世,因傲而弃官。严翁诚自知,刘叔亦难瞒。 宁有同肝膈,而不可羽翰。
yīn shān wéi tái   yīn shuǐ wéi tān yīn cǎo wéi yīn   wéi gān   竿  
yīn zhuō ér shì   yīn ào ér guān yán wēng chéng zhī liú   shū nán mán    
níng yǒu tóng gān   ér hàn