彦周见和复答

宋代 释德洪
既有疾可示,非是都无疾。如春有阳燄,渴鹿想为湿。 以君足疾苦,例我痛腰脊。忍痛而曰空,触墙为无壁。 此论盖四座,闻者皆屏息。吾闻有漏躯,有病资药石。 漏尽病乃除,其神则无隙。譬如出矿金,万锻受锤击。 妙哉迂开老,辩博见才力。种性能文章,怒骂成诗什。 荆山玉抵鹊,而为路人惜。此诗不辞和,而药不厌乞。 又如梦中人,饥而获饮食。觉来辄大笑,饥饱两俱失。 以是知法空,妄尽方自释。解空如佛言,不许离声色。
yǒu shì   fēi shì dōu chūn yǒu yáng yàn   xiǎng 鹿 wèi shī   湿  
jūn   tòng yāo rěn tòng ér yuē kōng chù   qiáng wèi    
lùn gài zuò   wén zhě jiē bǐng wén yǒu lòu yǒu   bìng yào shí    
lòu jǐn bìng nǎi chú   shén chū kuàng jīn wàn   duàn shòu chuí    
miào zāi kāi lǎo   biàn jiàn cái zhǒng xìng néng wén zhāng   chéng shī shí    
jīng shān què   ér wèi rén shī ér   yào yàn    
yòu mèng zhōng rén   ér huò yǐn shí jué lái zhé xiào   bǎo liǎng shī    
shì zhī kōng   wàng jǐn fāng shì jiě kōng yán   shēng