严丈泰伯见贻古句次韵为答

宋代 韩淲
意行无东西,偶成一段奇。寻山得幽伴,遂尔相娱嬉。 水涉渔梁窄,山循鸟道危。每惭衣上尘,素染已如淄。 新安山水邦,寺屋多断碑。摩挲青莓苔,往往识岁时。 所贵眼界阔,岂畏足力疲。榜舟或扶舆,上下适其宜。 吊古践陈迹,怀贤理前规。吕侯读书堂,遗祀留丰姿。 恨生异代深,遐躅无由随。寂寥付短篇,酩酊持屈卮。 是日颇款曲,有时还切偲。虽云各笑语,卒复度礼仪。 英英钓濑仙,其学夙素知。譬彼巨渊薮,蟠伏豹与螭。 一旦奋迅去,谁复维絷之。观乎律调雅,益悼馀子卑。 示我千百年,匪特用自怡。传玩入铃斋,使君亦伸眉。 由来绝俗士,定有惊人诗。激烈薄层穹,豁达开晴曦。 况同陟山颠,又已还水涯。物色既甚富,身世真若遗。 昨非兴寄清,曷浣穷陋悲。白雪本寡和,载赓思尤迟。
xíng dōng 西   ǒu chéng duàn xún shān yōu bàn suì   ěr xiāng    
shuǐ shè liáng zhǎi   shān xún niǎo dào wēi měi cán shàng chén   rǎn    
xīn ān shān shuǐ bāng   duō duàn bēi qīng méi tái wǎng   wǎng shí suì shí    
suǒ guì yǎn jiè kuò   wèi bǎng zhōu huò shàng   xià shì    
diào jiàn chén   huái 怀 xián qián guī hóu shū táng   liú fēng   姿  
hèn shēng dài shēn   xiá zhú yóu suí liáo duǎn piān mǐng   dǐng chí zhī    
shì kuǎn   yǒu shí hái qiē cāi suī yún xiào      
yīng yīng diào lài xiān   xué zhī yuān sǒu pán   bào chī    
dàn fèn xùn   shuí wéi zhí zhī guān diào   dào zi bēi    
shì qiān bǎi nián   fěi yòng chuán wán líng zhāi shǐ   jūn 使 shēn méi    
yóu lái jué shì   dìng yǒu jīng rén shī liè báo céng qióng huò   kāi qíng    
kuàng tóng zhì shān diān   yòu hái shuǐ shén shēn   shì zhēn ruò    
zuó fēi xīng qīng   huàn qióng lòu bēi bái xuě běn guǎ zài   gēng yóu chí