演雅二十韵

宋代 刘克庄
学道无所得,惟于鄙事能。 九帙后篇什,来世有公评。 岂未登社坛,直欲破刘城。 六言与七字,如九转炼成。 宇宙中间物,琐屑不记名。 孰能通伦类,挑抉其微情。 蛾以灯为光,蚊众成雷声。 桑老蚕茧白,草腐萤爝明。 幽谷闻绵蛮,知有迁乔莺。 落日见科斗,深夜有蝈鸣。 蚋嗜醯杂袭,蚓饮泉亦清。 蝇吮血美炙,犬以秽为鲭。 蛇非性好曲,蠖负屈求伸。 蚤惧鸺鶹撮,自匿于衣巾, 虱愁犊鼻破,不免景略扪。 狐依冢作崇,鼠谓社可凭。 痛掴一掌血,饱食五鼎烹。 畴昔同袍子,来问侬师承。 前柴桑处士,后半山老人。 讵能追高雅,或可洗腐陈。
xué dào suǒ de   wéi shì néng  
jiǔ zhì hòu piān shí   lái shì yǒu gōng píng  
wèi dēng shè tán   zhí liú chéng  
liù yán   jiǔ zhuàn liàn chéng  
zhòu zhōng jiān   suǒ xiè míng  
shú néng tōng lún lèi   tiāo jué wēi qíng  
é dēng wèi guāng   wén zhòng chéng léi shēng  
sāng lǎo cán jiǎn bái   cǎo yíng jué míng  
yōu wén mián mán   zhī yǒu qiān qiáo yīng  
luò jiàn dǒu   shēn yǒu guō míng  
ruì shì   yǐn yǐn quán qīng  
yíng shǔn xuè měi zhì   quǎn huì wèi qīng  
shé fēi xìng hǎo   huò qiú shēn  
zǎo xiū liú cuō   jīn  
shī chóu   miǎn jǐng lüè mén  
zhǒng zuò chóng   shǔ wèi shè píng  
tòng guāi zhǎng xuè   bǎo shí dǐng pēng  
chóu tóng páo zi   lái wèn nóng shī chéng  
qián chái sāng chǔ shì   hòu bàn shān lǎo rén  
néng zhuī gāo   huò chén