演雅

宋代 黄庭坚
桑蚕作茧自缠裹,蛛蝥结网工遮逻。 燕无居舍经始忙,蝶为风光勾引破。 老鶬衔石宿水饮,穉蜂趋衙供蜜课。 鹊传吉语安得闲,鸡催晨兴不敢卧。 气陵千里蝇附骥,枉过一生蚁旋磨。 虱闻汤沸尚血食,雀喜宫成自相贺。 晴天振羽乐蜉蝣,空穴祝儿成蜾蠃。 蛣蜣转丸贱苏合,飞蛾赴烛甘死祸。 井边蠹李螬苦肥,枝头饮露蝉常饿。 天蝼伏隙录人语,射工含沙须影过。 训狐啄屋真行怪,蠨蛸报喜太多可。 鸬鹚密伺鱼虾便,白鹭不禁尘土涴。 络纬何尝省机织,布谷未应勤种播。 五技鼯鼠笑鸠拙,百足马蚿怜跛鳖。 老蚌胎中珠是贼,醯鸡瓮里天几大。 螳螂当辙恃长臂,熠燿宵行矜照火。 提壶犹能劝沽酒,黄口只知贪饭颗。 伯劳饶舌世不问,鹦鹉才言便关鏁。 春蛙夏蜩更嘈杂,土蚓壁蟫何碎琐。 江南野水碧于天,中有白欧闲似我。
sāng cán zuò jiǎn chán guǒ   zhū móu jié wǎng gōng zhē luó
yàn shè jīng shǐ máng   dié wèi fēng guāng gōu yǐn
lǎo cāng xián shí 宿 shuǐ yǐn   zhì fēng gōng
què chuán ān xián   cuī chén xīng gǎn
líng qiān yíng   wǎng guò shēng xuán
shī wén tāng fèi shàng xuè shí   què gōng chéng xiāng
qíng tiān zhèn yóu   kōng xué zhù ér chéng guǒ luǒ
jié qiāng zhuǎn wán jiàn   fēi é zhú gān huò
jǐng biān cáo féi   zhī tóu yǐn chán cháng è 饿
tiān lóu rén   shè gōng hán shā yǐng guò
xùn zhuó zhēn xíng guài   xiāo shāo bào tài duō
xiā biàn 便   bái jīn chén
luò wěi cháng shěng zhī   wèi yìng qín zhǒng
shǔ xiào jiū zhuō   bǎi xián lián biē
lǎo bàng tāi zhōng zhū shì zéi   wèng tiān
táng láng dāng zhé shì zhǎng   yào xiāo xíng jīn zhào huǒ
yóu néng quàn jiǔ   huáng kǒu zhǐ zhī tān fàn
láo ráo shé shì wèn   yīng cái yán biàn 便 guān suǒ
chūn xià tiáo gèng cáo   yǐn yín suì suǒ
jiāng nán shuǐ tiān   zhōng yǒu bái ōu xián shì