演兴四首·招太灵

唐代 元结
招太灵兮山之巅,山屹山兮水沦涟。祠之襰兮眇何年, 木修修兮草鲜鲜。嗟魑魅兮淫厉,自古昔兮崇祭。 禧太灵兮端清,予愿致夫精诚。久愵兮忄充忄充, 招捃扌痐兮呼风。风之声兮起飗飗,吹玄云兮散而浮。 望太灵兮俨而安,澹油溶兮都清闲。
zhāo tài líng shān zhī diān   shān shān shuǐ lún lián zhī lài miǎo nián  
xiū xiū cǎo xiān xiān jiē chī mèi yín   chóng
tài líng duān qīng   yuàn zhì jīng chéng jiǔ xin chōng xin chōng   ,
zhāo jùn shou huí fēng fēng zhī shēng liú liú   chuī xuán yún sàn ér
wàng tài líng yǎn ér ān   dàn yóu róng dōu qīng xián