演兴四首。讼木魅

唐代 元结
登高峰兮俯幽谷,心悴悴兮念群木。见樗栲兮相阴覆, 怜梫榕兮不丰茂;见榛梗之森梢,闵枞橎兮合蠹。 槢桡桡兮未坚,椲桹桹兮可屈。 櫁du樽兮不香,拔丰茸兮已实。岂元化之不均兮, 非雨露之偏殊。谅理性之不等于顺时兮, 不如瘱吾心以冥想,终念此兮不怡。 儓予莫识天地之意兮,愿截恶木之根,倾枭獍之古巢, 取□童以为薪。割大木使飞焰,徯枯腐之烧焚。 实非吾心之不仁惠也,岂耻夫善恶之相纷。 且欲畚三河之膏壤,裨济水之清涟。将封灌乎善木, 令橚橚以梴梴.尚畏乎众善之未茂兮, 为众恶之所挑凌。思聚义以为曹,令敷扶以相胜。 取方所以柯如兮,吾将出于南荒。求寿藤与蟠木, 吾将出于东方。祈有德而来归,辅神柽与坚香。 且忧颙之翩翩,又愁狖之奔驰。及阴阳兮不和, 恶此土之失时。今神柽兮不茂,使坚香兮不滋。 重嗟惋兮何补,每齐心以精意。切援祝于神明, 冀感通于天地。犹恐众妖兮木魅,魍魉兮山精, 上误惑于灵心,经绐于言兮不听。敢引佩以指水, 誓吾心兮自明。
dēng gāo fēng yōu   xīn cuì cuì niàn qún jiàn chū kǎo xiāng yīn  
lián qǐn róng fēng mào   jiàn zhēn gěng zhī sēn shāo   mǐn cōng fán
ráo ráo wèi jiān   wěi láng láng
  d   u du zūn   xiāng fēng róng shí yuán huà zhī  
fēi zhī piān shū liàng xìng zhī děng shùn shí  
xīn míng xiǎng   zhōng niàn
tái shí tiān zhī   yuàn jié è zhī gēn   qīng xiāo jìng zhī cháo  
  tóng wéi xīn shǐ 使 fēi yàn   zhī shāo fén
shí fēi xīn zhī rén huì   chǐ shàn è zhī xiāng fēn
qiě běn sān zhī gāo rǎng   shuǐ zhī qīng lián jiāng fēng guàn shàn  
lìng chān chān   . shàng wèi zhòng shàn zhī wèi mào  
wèi zhòng zhī suǒ tiāo líng wéi cáo   lìng xiāng shèng
fāng suǒ   jiāng chū nán huāng qiú shòu 寿 téng pán  
jiāng chū dōng fāng yǒu ér lái guī   shén chēng jiān xiāng
qiě yōu yóng zhī piān piān   yòu chóu yòu zhī bēn chí yīn yáng  
è zhī shī shí jīn shén chēng mào   shǐ 使 jiān xiāng
zhòng jiē wǎn   měi xīn jīng qiè yuán zhù shén míng  
gǎn tōng tiān yóu kǒng zhòng yāo mèi   wǎng liǎng shān jīng  
shàng huò líng xīn   jīng dài yán tīng gǎn yǐn pèi zhǐ shuǐ  
shì xīn míng