演兴四首。闵岭中

唐代 元结
□群山以延想,吾独闵乎岭中。彼岭中兮何有, 有天含之玉峰。殊閟绝之极颠,上闻产乎翠茸。 欲采之以将寿,眇不知夫所从。大渊蕴蕴兮绝嶘岌岌, 非梯梁以通险,当无路兮可入。彼猛毒兮曹聚, 必凭托乎阻修。常儗儗兮伺人,又如何兮不愁。 彼妖精兮变怪,必假见于风雨。常闪闪而伺人, 又如何兮不苦。欲仗仁兮托信,将径往兮不难。 久懹懹以ck惋,却迟回而永叹。惧大灵兮不知, 以予心为永惟。若不可乎遂已,吾终保夫直方。 则必蒙皮篻以为矢,弦毋筱以为弧。化毒铜以为戟, 刺棘竹以为殳。得猛烈之材,获与之而并驱。 且舂刺乎恶毒,又引射夫妖怪。尽群类兮使无, 令善仁兮不害。然后采梫榕以驾深, 收枞橞兮梯险。跻予身之飘飘,承予步之eY々。 入岭中而登玉峰,极閟绝而求翠茸。将吾寿兮随所从, 思未得兮马如龙。独翳蔽于山颠,久低回而愠瘀。 空仰讼于上玄,彼至精兮必应。宁古有而今无, 将与身而皆亡。岂言之而已乎。
  qún shān yán xiǎng   mǐn lǐng zhōng lǐng zhōng yǒu  
yǒu tiān hán zhī fēng shū jué zhī diān   shàng wén chǎn cuì róng
cǎi zhī jiāng shòu 寿   miǎo zhī suǒ cóng yuān yùn yùn jué zhàn  
fēi liáng tōng xiǎn   dāng měng cáo  
píng tuō xiū cháng rén   yòu chóu
yāo jing biàn guài   jiǎ jiàn fēng cháng shǎn shǎn ér rén  
yòu zhàng rén tuō xìn   jiāng jìng wǎng nán
jiǔ ràng ràng   c   k ck   wǎn què chí huí ér yǒng tàn líng  
xīn wèi yǒng wéi ruò suì   zhōng bǎo zhí fāng
méng piǎo wéi shǐ   xián xiǎo wéi huà tóng wéi  
zhú wéi shū měng liè zhī cái   huò zhī ér bìng
qiě chōng è   yòu yǐn shè yāo guài jǐn qún lèi shǐ 使  
lìng shàn rén hài rán hòu cǎi qǐn róng jià shēn  
shōu cōng huì xiǎn shēn zhī piāo piāo   chéng zhī   e   Y eY。  
lǐng zhōng ér dēng fēng   jué ér qiú cuì róng jiāng shòu 寿 suí suǒ cóng  
wèi lóng shān diān   jiǔ huí ér yùn
kōng yǎng sòng shàng xuán   zhì jīng yìng níng yǒu ér jīn  
jiāng shēn ér jiē wáng yán zhī ér