颜孝子乌墓

宋代 吴炯
人伦风化自孝始,我怀义乌颜氏子。 昔从书传闻其名,今来浙东入其里。 未入里先见路碑,高冢巍然云树里。 犹有群乌绕暮飞,或者神乌长不死。 衔土伤吻土亦赤,乌血凝成墓山紫。 今古人人皆有亲,负土葬者岂独此。 如何感召到山禽,须就人心推物理。 生前服劳情自苦,亡后附身哀靡已。 天地悯怜鬼神泣,无知羽族有所使。 父子茔域永相依,白云深藏精灵起。 风吹草卉即莱衣,溪浮苹藻为甘旨。 千秋万古此经过,谁人眼不泪如水。
rén lún fēng huà xiào shǐ   huái 怀 yán shì zi  
cóng shū chuán wén míng   jīn lái zhè dōng  
wèi xiān jiàn bēi   gāo zhǒng wēi rán yún shù  
yóu yǒu qún rào fēi   huò zhě shén zhǎng  
xián shāng wěn chì   xuè níng chéng shān  
jīn rén rén jiē yǒu qīn   zàng zhě  
gǎn zhào dào shān qín   jiù rén xīn tuī  
shēng qián láo qíng   wáng hòu shēn āi  
tiān mǐn lián guǐ shén   zhī yǒu suǒ shǐ 使  
yíng yǒng xiāng   bái yún shēn cáng jīng líng  
fēng chuī cǎo huì lái   píng zǎo wèi gān zhǐ  
qiān qiū wàn jīng guò   shuí rén yǎn lèi shuǐ