岩下放言五首之灵椿台

宋代 黄庭坚
苍苔古木,相依涧壑之滨;黄葛女萝,自致风云之上。 人就阴而息迹,鸟投暮而来归。 水影林光,常相助发,溪声斧响,直下称提。
cāng tái   xiāng jiàn zhī bīn   huáng luó   zhì fēng yún zhī shàng
rén jiù yīn ér   niǎo tóu ér lái guī
shuǐ yǐng lín guāng   cháng xiāng zhù   shēng xiǎng   zhí xià chēng