研溪

唐代 全祖望
昔人研材是处有,其后仅称端与歙。端既盛行歙亦衰,羚羊日苦锥凿及。 年来端产亦告尽,竭泽而渔苦不给。厉阶徒为有司梗,生者不敷采者急。 石工因之竞售欺,冬花无瓤青花涩。孤冢谁招常侍魂,清风莫溯包老笈。 有司之困纵莫怜,亦应稍为地脉摄。是谁为我告天子,封山罢贡足安缉。 鸲鹆夜眠睫不惊,水云重吐新蕉叶。
rén yán cái shì chù yǒu   hòu jǐn chēng duān shè duān shèng xíng shè shuāi   líng yáng zhuī záo
nián lái duān chǎn gào jǐn   jié ér gěi jiē wèi yǒu gěng   shēng zhě cǎi zhě
shí gōng yīn zhī jìng shòu   dōng huā ráng qīng huā zhǒng shuí zhāo cháng shì hún   qīng fēng bāo lǎo
yǒu zhī kùn zòng lián   yīng shāo wéi mài shè shì shuí wèi gào tiān   fēng shān gòng ān
mián jié jīng   shuǐ yún zhòng xīn jiāo