严文以春雪数作,用为瑞不宜多为韵,赋诗见

宋代 范成大
同云痴不扫,梅柳春到迟。 笙歌暖寒会,当任主人为。 围尺庸何伤,袤丈乃非瑞。 郢中姑度曲,山左已驱疠。 世无辟寒香,谁能不龟手? 邻舍索米归,衾稠无恙不? 贫人寒切骨,无地兼无锥。 安知双采胜,但写入春宜。 贩夫博口食,奈此不售何? 无术慰啼号,汝今一身多。
tóng yún chī sǎo   méi liǔ chūn dào chí
shēng nuǎn hán huì   dāng rèn zhǔ rén wéi
wéi chǐ yōng shāng   mào zhàng nǎi fēi ruì
yǐng zhōng   shān zuǒ
shì hán xiāng   shuí néng guī shǒu  
lín shè suǒ guī   qīn chóu yàng   ?
pín rén hán qiè   jiān zhuī
ān zhī shuāng cǎi shèng   dàn xiě chūn
fàn kǒu shí   nài shòu   ?
shù wèi háo   jīn shēn duō